TRÍ TUỆ VIỆT NAM

HỒ TẤN VINH

Quốc gia Việt Nam còn được sinh tồn đến ngày nay vì trong những lúc nguy khốn nhứt của dân tộc, luôn luôn có một luồng trí tuệ Việt Nam đánh thức lương tri người Việt, giựt mọi người tỉnh dậy để cùng nhau tìm cách vượt qua bế tắc.

Để giải quyết những bế tắc hôm nay có hai nguyên tắc quan trọng ta phải quán triệt.
Thứ nhứt là không có người ngoại quốc nào giải quyết dùm ta cái khó khăn của ta. Cái đầu óc nô lệ ngoại bang chẳng những không thể nào giúp ích gì cho đất nước, mà còn cản trở sự hồi sinh.

Thứ hai là ta phải ngưng ngay những thủ đoạn đê tiện đổ thừa và phải thật lòng xét lại những sai lầm của chính mình. Bất cứ ai dù có khuynh hướng chánh trị nào hay tôn giáo nào mà cứ tiếp tục chửi bới người khác mà không làm được cái ‘tự vấn lương tâm’ đều có tội với Tổ quốc. Cái ngoan cố của mình tự nhục mạ chính mình. Họ thật sự là chướng ngại cho dân tộc hồi sinh.

Những biến cố gần đây cho ta rất nhiều sợ hãi và hy vọng.

Tại sao lại phải sợ hãi?

Làm sao không sợ hãi được khi chén cơm hằng ngày của 80 triệu người dân hiện đang tùy thuộc quyết định tùy hứng của những người không có khả năng và chính danh.

Làm sao không sợ hãi được khi cấp lãnh đạo không quy tụ được lòng dân thành một nội lực để đương đầu với các thách đố của ngoại bang kiêu căng và bành trướng?

Nhưng trong cái tuyệt đạo này, hy vọng đã vươn lên.

Cuốn sách ‘BÊN THẮNG CUỘC’ của Huy Đức đã đóng góp rất nhiều trong việc tự thú sai lầm của đảng Cộng sản Việt Nam.

Trong quá trình hoạt động của CS , ta đã từ từ thấy lộ diện những nghịch lý.

Đâu phải chỉ người dân quê trong chế độ CS phải biết sợ để sống còn. Ngay cả Hồ Chí Minh cũng đã phải sợ các ‘đồng chí’ Trung cộng trong ‘Cuộc Cải Cách Ruộng Đất’. Ngay cả Đại Tướng Võ Nguyên Giáp cũng phải hèn khi người ta giết các sĩ quan thân cận mình mà không dám đối đầu chất vấn.

Còn nghịch lý nào bằng các tướng lãnh hằng ngày thân thiết gọi nhau ‘đồng chí’ lại bí mật thanh toán nhau tàn nhẫn hơn cả đối với kẻ thù.

Và cái nghịch lý tột cùng lòi ra khi BÊN THẮNG CUỘC không che dấu được kết quả chiến thắng của mình: một nước Việt Nam tan hoang, nhân tâm chia cách, quần chúng chửi rủa lãnh đạo, ngoại quốc khinh khi. Nếu phải hy sinh hằng triệu sinh mạng người Việt để có những kết quả như vậy thì cái thắng cuộc này không đáng ham.

Nhưng ta cứ trách móc và chửi đổng hoài thì không có vấn đề gì giải quyết được.

Anh Nguyễn Đắc Kiên cũng có vợ con, anh cũng cần phải nuôi sống gia đình. Anh cũng biết rất rõ, trước anh, có những người vì yêu nước mà phải lên tiếng chỉ trích Đảng CS và đã bị vào tù dài hạn hoặc gia đình bị tấn vào chỗ chết đói.

Nhưng lặn hụp trong cái Quốc nạn anh đã đơn giản nhận ra rằng bỏ Điều 4 Hiến Pháp là chưa đủ. Sửa đổi Hiến Pháp cũ là chưa thành tâm. Mà phải làm Hiến Pháp mới. Anh bình tĩnh tuyên bố:

Bây giờ, tôi trân trọng tuyên bố những điều tôi muốn:

Tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.

Tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.

Tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.

Tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.

Tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản của các ông ban cho, nên các ông cũng không có quyền tước đoạt hay phán xét nó. Vì thế, tôi có thể xem những lời phán xét trên của ông, nếu có hướng đến tôi là một sự phỉ báng cá nhân. Và tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.

NGUYỄN ĐẮC KIÊN

Ai không cãm thấy phấn khởi khi thấy danh sách những người ký tên ủng hộ LỜI TUYÊN BỐ CÔNG DÂN càng ngày càng dài ra? Riêng tôi, rất mừng tìm thấy tên các anh Vũ Thư Hiên (Pháp), Bùi Tín (Paris), Nguyễn Minh Cần (Moscow) . . . và những người chưa có cơ hội gặp mặt, nhưng tên tuổi thì rất thân.

Nhưng cũng có những thất vọng chua cay. Đâu rồi những Hiệp Hội Bác Sĩ trứ danh, Hiệp Hội Luật Sư khét tiếng. . . Các Giáo Sư Đại Học. . . Các đảng phái chống cộng, họ đâu hết rồi?

Các tính toán lợi lộc, các tranh nhau hơn thua, cái lưu manh lừa đảo, cái lợi dụng thời cơ, cái bất động an toàn, cái truy tầm thù hận không phải là Trí Tuệ Việt Nam.

Chỉ có lòng chân thành dấn thân tìm cách giúp đất nước vượt qua cơn nguy này mới là trí tuệ thật sự.

Cây ‘trí tuệ’ chỉ mộc ở những nơi tinh khiết.

Hoa ‘trí tuệ’ chỉ nở trong những tấm lòng lương thiện vì đời.

Mấy hôm nay, có hằng ngàn đóa hoa ấm nồng tình tự dân tộc nở cho đất nước Việt Nam.

HỒ TẤN VINH
Melbourne
Ngày 4 tháng 3 năm 2013

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: